Người hiện đại quen dùng đồng hồ hoặc điện thoại để nhận diện thời gian, chúng vừa nhỏ gọn lại đem lại đa chức năng, nhưng thời cổ đại không có đồng hồ hay điện thoại, vậy họ phải nắm bắt thời kì như thế nào?
Thời thần của thời cổ đại
Vào thời cổ đại, người ta tính thời kì bằng 12 thời thần. Bí quyết tính bằng thời thần này, chia một ngày thành 12 thời, tiêu dùng 12 địa chi (chỉ 12 thần) để đếm giờ, nên gọi là thời thần, theo các biện pháp bảo vệ môi trường. Có thể tìm hiểu thêm các biện pháp bảo vệ môi trường tại https://trithucvn.net/
Thời thần: Mỗi 1 thời thần kéo dài hai giờ đồng hồ. 11 Giờ đêm hôm trước đến 1 giờ sáng gọi là ‘giờ Tý’, một giờ sáng đến 3 giờ sáng gọi là ‘giờ Sửu’, 3 giờ sáng đến 5 giờ sáng gọi là ‘giờ Dần’, 5 giờ sáng đến 7 giờ sáng gọi là ‘giờ Mão’, 7 giờ sáng đến 9 giờ sáng gọi là ‘giờ Thìn’, 9 giờ sáng đến 11 giờ gọi là ‘giờ Tỵ’, 11 giờ sáng tới 1 giờ chiều gọi là ‘giờ Ngọ’, 1 giờ chiều đến 3 giờ chiều gọi là ‘giờ Mùi’, 3 giờ chiều tới 5 giờ chiều gọi là ‘giờ Thân’, 5 giờ chiều tới 7 giờ tối gọi là ‘giờ Dậu’, 7 giờ tối tới 9 giờ tối gọi là ‘giờ Tuất’, 9 giờ tối tới 11 giờ đêm gọi là ‘giờ Hợi’.
Thật ra tên gọi ‘tiểu thời’ (một giờ đồng hồ) cũng là trong khoảng ‘thời thần’ mà ra, bởi vì ‘tiểu thời’ bằng một nửa ‘thời thần’, nên gọi là ‘tiểu thời’.
Canh điểm: tính từ lúc giờ Tuất 7 giờ tối, kết thúc vào giờ Dần 5 giờ sáng, tổng cùng 5 thời thần, được người xưa gọi là ‘Canh’, thành ra một đêm được chia khiến cho năm canh. Do thời kì một canh quá dài, 2 giờ đồng hồ mới báo hết 1 canh, khoảng cách thức hơi dài, vậy nên người xưa lại chia ‘Canh’ thành năm ‘Điểm’, 1 canh là hai tiểu thời, 1 ‘Điểm’ cũng tức là 2 mươi bốn phút.
dụng cụ tính thời kì của người cổ đại
Thời cổ đại, để thích ứng sở hữu nhu cầu sinh hoạt thường nhật, người ta phát minh ra phổ thông dụng cụ tính giờ, ví dụ như: khuê biểu (dụng cụ đo bóng nắng), nhật quỹ (đồng hồ mặt trời), lâu khắc (đồng hồ nước)…
Khuê biểu (dụng cụ đo bóng nắng)
Được tạo thành trong khoảng một thước đồng nằm ngang – “khuê” và một thanh đồng thẳng đứng – “biểu”. Đặt biểu vuông góc có “khuê”, để đo độ dài của bóng mặt trời. Tương tự, chẳng những sở hữu thể đoán được thời kì, mà còn mang thể dựa theo độ dài bóng ánh mặt trời buổi sáng để biết được tiết khí bốn mùa.
Nhật quỹ (đồng hồ mặt trời)
Nhật quỹ cũng gọi là “nhật quy”, là công cụ phê duyệt Quan sát bóng ánh mặt trời để định thời gian. Được tạo thành từ 1 dòng kim quỹ và đĩa bàn, trên đĩa khắc 24 khắc đều nhau, kim quỹ đặt vuông góc ở chính giữa đĩa bàn. Căn cứ theo bóng kim của kim quỹ chỉ vào những khắc, có thể biết được thời kì.
Lâu khắc (đồng hồ nước)
Đồng hồ nước là phương tiện dựa vào lượng nước đa dạng hay ít để suy đoán thời gian, sở hữu thể đo thời gian trong mọi thời tiết, cho nên có thể bổ sung cho khuyết thiếu của nhật quỹ. Đây là dụng cụ đo thời gian được người Trung Quốc cổ xưa rất coi trọng.
Lâu khắc được chia khiến 2 phòng ban là bầu nhỏ nước và bầu hứng nước. Bầu nhỏ nước chia làm cho 2 tới 4 tầng, mỗi tầng đều mang lỗ nhỏ, mang thể nhỏ nước, nước nhỏ rút cuộc chảy vào bầu hứng nước, trong bầu hứng nước với mũi tên thẳng đứng, trên mũi tên với 100 khắc, mực nước trong khoảng từ dâng lên, hiện ra Thống kê khắc để hiển thị thời kì.
một sớm hôm 24 giờ đồng hồ chia khiến 100 khắc, tương đương mang 1440 phút hiện giờ. Sở hữu thể thấy là mỗi khắc sẽ tương ứng với 14,4 phút hiện tại.
Ban ngày thì gọi là “Chung” ban đêm gọi là “Canh”
Đối mang cách thức tính thời kì cho ngày và đêm, người cổ đại lại với bí quyết gọi khác nhau, ban ngày gọi là “chung”, ban đêm gọi là “canh” hoặc “cổ”. Về điểm này, chúng ta vẫn giữ lại “chung lâu” (gác chuông), “cổ lâu” (tháp trống) của người cổ đại nên với thể thấy rõ.
Thời cổ đại, trong thành trấn đều mang gác chuông, tháp trống, buổi sáng phải gõ chuông để báo giờ, bởi vậy ban ngày hay gọi là “điểm chung”, buổi tối người đi tuần đêm sẽ gõ mõ, dựa vào số điểm để báo giờ, thành ra thời gian khi ban đêm được gọi là “Canh”, sở hữu địa phương thì sử dụng phương pháp gõ trống để báo giờ, bởi vậy thời gian ban đêm còn gọi là “Cổ”, mẫu gọi là “mấy canh” hoặc “mấy cổ” chính là ý nghĩa này. Chúng ta hay đề cập “Thần chung chiêu mộ cổ” (Sáng chuông tối trống) chính là bắt nguồn trong khoảng đây.
“Nửa đêm canh 3” cuối cùng là mấy giờ?
Người cổ đại ban ngày sở hữu thể dựa vào mặt trời, nhật quỹ… để ước lượng thời gian, nhưng đến tối lại không biết thời kì thế nào, vậy là xuất hiện canh phu (người báo canh) để báo giờ.
Giờ Tuất khởi đầu cho buổi tối, còn gọi là canh một hay khởi canh; giờ Hợi là canh hai, giờ Tý là canh ba; giờ Sửu là canh bốn, giờ Dần là canh năm. Người có thương hiệu sống ở nông thôn, thường hay kể rằng canh năm thức dậy, nghĩa là chỉ rạng sáng khi 3 giờ đến 5 giờ. Còn nửa đêm canh 3 là chỉ giữa đêm từ lúc 11 giờ đến 1 giờ.
1 tuần trà, 1 tuần hương là thời gian bao lâu?
Trong kịch cổ trang hoặc tiểu thuyết võ hiệp, thường sử dụng 1 số trong khoảng để bộc lộ 1 khoảng thời gian ngắn, ví dụ: “Một tuần trà”, “một tuần hương”, Anh chị mang biết những từ này chỉ thời kì bao lâu không?
dòng gọi là “một tuần trà”, có tức là thời kì để uống hết 1 tách trà, ước lượng vào khoảng từ 10 đến 15 phút bây giờ, kèm theo đây không hề là bí quyết tính toán hoàn toàn chuẩn xác. Còn “một tuần hương”, đại khái tương đương một nửa thời thần, tức thị khoảng một giờ đồng hồ.
định nghĩa “một tuần hương” của người xưa sở hữu cội nguồn trong khoảng việc ngồi thiền của tăng nhân, những nâng cao nhân dựa vào thời gian đốt hương để tính thời kì, hơn nữa, trước kia tiêu chuẩn của những nén hương được chế tác bằng tay là phải cháy hết trong vòng nửa thời thần, cho nên 1 tuần hương tức thị 1 tiếng đồng hồ.
Từ khóa: cac bien phap bao ve moi truong. Có thể tìm
hiểu thêm cac bien phap bao ve moi truong tại https://trithucvn.net/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét